Press "Enter" to skip to content

Vết sẹo của bầu trời – Câu chuyện Bậc đế vương những phút cuối đời


  91 lượt xem

Chúng tôi thức dậy vào một ngày trời khá âm u, nhiều mây, mưa trong Vườn quốc gia Kruger. Đó là ngày thứ hai trong Khu bảo tồn tự nhiên tư nhân Ingwelala ở Nam Phi.

Chương trình lần này của chúng tôi là xác định vị trí và chụp ảnh sư tử, Greg Parker và tôi lên đường trong chiếc xe riêng của chúng tôi. Greg đã đến Kruger nhiều lần, là cư dân lâu đời của Nam Phi và là một nhiếp ảnh gia nhiệt tình.

“Chúng tôi quyết định sẽ dấn vào khu vực mà chúng tôi tìm thấy một đàn voi hôm trước gần cái hố nước Rabelias Dam gần Orpen Camp. Ngay khi vừa đặt chân, chúng tôi để mắt đến một con sư tử đực rất lớn cúi đầu ở trên bờ.

Khi chiếc máy ảnh bấm chụp, chúng tôi biết rằng dáng diệu của chú sư tử này có gì đó không đúng. Thông qua ống kính, chúng tôi thấy rằng chân trái sau của con sư tử này bị lồi ra và góc độ nhìn rất lạ. Sau khi uống đầy nước, chân của nó khó lòng mà đứng vững được. Lúc nó đang uống nước, chúng tôi đã không nhận ra rằng chú sư tử này chỉ còn da bọc xương.

Nó lui ra khỏi hố nước một cách chậm chạp và loạng choạng như một kẻ say tiến về phía mô đất nhỏ. Sau mỗi bước chân, nó đều phải dừng lại một khoảng để thở và đầu nó cúi thấp cho tới khi nó lấy đủ sức mà bước thêm vài bước nữa. Khi đã chạm đến mô đất, nó quay mặt nhìn về phía hố nước và hạ mình dần xuống nền đất.

Chỉ vừa mới cúi người được một nửa, nó đã ngã khuỵu xuống hoàn toàn. Hình ảnh này cho thấy rằng con sư tử này đã đến những ngày cuối của cuộc đời mình, hoặc là những giờ khắc cuối cùng nó được thở.

Trong lúc chúng tôi tiếp tục quan sát con sư tử từng một thời rất dũng mãnh , oanh vệ và khỏe mạnh, đàn voi đã đến rìa hố nước. Chúng uống nước, đùa giỡn và tóe nước lên không trung, nước bắn lên người chúng và các con khác trong đàn giúp hạ nhiệt những ngày nắng nóng.

Một trong những con voi lớn rời khỏi đàn và đi về phía mô đất nơi con sư tử nằm, như thể nó đang canh gác đàn của mình. Thoạt tiên nó không hề nhận ra con sư tử nằm lẫn trong đám cỏ cách mình khoảng 30m đang cố tránh khỏi sự chú ý.

Sau đó con voi nhận ra sự tồn tại của con sư tử già, nó căng tai và vẫy liên hồi trong khi bước lùi vài cái, nó rống lên báo hiệu rằng có sư tử. Và tất cả những con voi khác cũng thế, chúng rống lên, giương vòi vào không khí và xông về phía con sư tử.

Có lẽ vào những ngày tháng cường tráng huy hoàng của mình, con sư tử đã có thể đứng oai vệ, dùng tất cả không khí trong buồng phổi mà gầm một tiếng. Nhưng bây giờ khi sức đã tàn, nó vun vén chút sức lực cuối cùng để đứng dậy. Và bỏ chạy.

Khi mọi thứ đã lắng xuống, tôi và Greg đã lái xe vòng quanh tìm con sư tử đó. Chúng tôi thấy nó nằm dài trên bãi cỏ, kiệt sức và bất động. Chúng tôi chỉ cách nó khoảng 1m5 khi nó nằm dưới một tán cây. Chúng tôi buông máy ảnh, mắt chạm mắt nhìn nhau mãi như thể chẳng bao giờ dừng lại. Tôi muốn nó biết rằng vào giây phút hơi thở nó khó nhọc, lồng ngực thoi thóp, nó cũng không hề cô đơn. Và chiếc tai của nó rung nhẹ lần nữa, hơi thở cuối cùng trút ra, nó đã ra đi. Vị vua đã chết.

Trong ngần ấy năm bấm máy, tôi đã chụp cảnh nhân loại mất đi mọi thứ trong những cuộc động đất, trong cơn lửa và đất trượt, người ta có thể bị thương, hoặc cũng có thể qua đời. Nhưng tôi chưa từng chụp bất kì thứ gì buồn bã như con vật oai vệ này, một vị vua của loài thú và làm chủ vùng đất của mình. Tôi sẽ không bao giờ quên rằng mình đã có đặc quyền được chứng kiến khung cảnh này.

Sau đó chúng tôi được cho biết con sư tử cao quý này tên là Skybed Scar (Vết sẹo của bầu trời). Con sư tử này đã từng thống trị khu Công viên quốc gia Kruger rất nhiều năm về trước. Nó sống một đời tự do và khi nằm xuống, không vương bụi trần.”

Nguồn: Lược dịch VNZ-ROAD Vn-Zoom tham khảo RDVN

Leave a Reply

avatar
Scroll Up